Truyện Siêu Cấp Cưng Chiều – Chương 21

Rating: 4.3/5. From 4 votes.
Please wait...

Tại ga-ra nhà họ Lê, Lê Tiểu vừa mới tới gần chiếc Mec mình thì nhìn thấy có người đang ngôi ở ghế lái phụ.

Cô đi tới gần thì cửa số xe cũng hạ xuống, gương mặt mê hoặc của Nam Hân xuất hiện, “Bé cưng, nhớ chị không?”
Lê Tiếu liếc cô nàng một cái, giãm lên bàn đạp leo vào chỗ ghế lái, vừa thắt dây an toàn vừa nói: “Chị về với Lê Tam à?”

Nam Hân hất tóc, chồm về phía Lê Tiếu, “Đúng vậy”

 

Chị đây không phải là vì bé cưng nhà chúng ta mà làm kẻ xấu sao? Thế nào, vừa rồi em có hài lòng với biểu hiện của chị không?” Lúc này, Nam Hân đã thay ra bộ trang phục hầu gái, dáng người xinh đẹp càng hiện ra vẻ quyến rũ lẳng lơ.

Phụ nữ thế này có thể trở thành thủ hạ đắc lực của Lê Tam thì tuyệt đối không phải chỉ nhờ dáng vẻ xinh đẹp kia.

Nếu có người nhìn thấy Nam Hân mặt không đổi sắc đi xuyên qua mưa bom lửa đạn thì nhất định sẽ không xem thường cô nữa.

Mà quan hệ giữa cô và Lê Tiếu chỉ có thể dùng chữ “cùng sinh cùng tử” để hình dung.

Trong rừng rậm ở biên giới hỗn loạn, Lê Tiếu đã từng cứu Nam Hân một lần năm cô mười chín tuổi.

Lúc này, Lê Tiếu bấm kéo cửa sổ xuống, gác cùi chỏ lên cửa xe, liếc mắt hài hước: “Là chị nương tay hay là Thương Lục không chịu nổi bị giày vò? Hình như chị có làm gì đâu…” Cô còn chưa dứt lời thì Nam Hân đã trợn mắt thật lớn khinh thường, “Là anh ta quá yêu thôi, hoàn toàn chẳng cho chị cả cơ hội để phát huy.” Đang nói chuyện lại nhìn thấy cách ăn mặc thoải mái của Lê Tiếu, Nam Hân lại hỏi: “Em muốn ra ngoài?” Lê Tiếu nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trả lời: “Ừ, đi trường học.” Môi Nam Hân giật giật, ngón tay sơn đỏ mở cửa, ngay sau đó nghiêng đầu nhắc nhở: “Tạm thời chị không về lại biên giới, gặp chuyện có thể gọi chị bất cứ lúc nào.

Còn nữa, chị vừa mới bỏ món quà mới nhất vào hộp lưu trữ cho em.

Không cần cảm ơn!” Nói xong, Nam Hân nghiêng người xuống xe, váy đen bó sát uyển chuyển rời khỏi ga-ra.

Lê Tiếu mở hộp lưu trữ giữa ghế ngồi ra, bên trong là khẩu Desert Eagle hoàng kim đã được cải tiến.

Thân sủng màu vàng kim sáng lóng lánh, cỡ 0.357 chính là ấn bản sưu tập mà người yêu thích tranh nhau giành lấy.

Lê Tiếu cầm thân súng lạnh buốt trong tay, ước lượng sức nặng, không biết hỏa lực sẽ mạnh hơn gấp mấy lần so với súng thường trong trường bắn.

Cô yêu thích không muốn buông tay, chơi một hồi rồi mới để lại trong hộp.

Lê Tiếu thích súng ống, cũng như đam mê các loại máy móc tinh vi.

Nhờ việc buôn bán của Lê Tam ở biên giới, nên cô có loại ham mê đặc biệt này.

Mười giờ rưỡi sáng, Lê Tiếu lái xe đến trường Đại học Y khoa Nam Dương.

Gần tới mùa tốt nghiệp, sân trường vắng bóng các sinh viên năm tư.

Cô đỗ chiếc Mercedes G series ở ven đường, sau khi xuống xe thì đi bộ về phía cổng chính đại học.

Năm đó Lê Tiếu xếp hạng top 100 người có điểm thi cao nhất vào đại học toàn thành phố.

Nhưng người nhà không muốn cô rời khỏi Nam Dương, nên sau khi cả nhà thảo luận, mọi người đều nhất trí để Lê Tiếu ở lại Nam Dương, học đại học Y.

Lúc ấy Lê Quảng Minh đã nói: “Trọng điểm không phải là trường đại học nào, dù sao chuyện trở thành người ưu tú xuất sắc cứ giao cho ba anh của con là được.

Lê Tiếu con là con gái duy nhất trong nhà, hưởng thụ cuộc sống đi con.

Học hành cực khổ như vậy, con muốn trường nào cũng được, không quan trọng.” Thế nên, cả ba chí nguyện của Lê Tiếu đều có tên Đại học Y khoa Nam Dương.

Bởi vì điểm thi cao, cô cuối cùng chọn Kỹ thuật Y sinh – chuyên ngành đứng đầu của Đại học Y.

Đại học Y Nam Dương rộng lớn, khu trường học, khu sinh hoạt và khu vận động được bày bố theo hình tam giác.

.

Bước vào khu vực nặng mùi học thuật, bên trên bảng vàng” bên phải đều là hình của Lê Tiếu đoạt giải thưởng nghiên cứu.

 

Rating: 4.3/5. From 4 votes.
Please wait...

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *