LỜI NGUYỀN BẤT TỬ – TẬP 3 | CHƯƠNG XX : CUỘC CHIẾN CUỐI CÙNG

Rating: 5.0/5. From 1 vote.
You voted 5, 1 tuần ago.
Please wait...

Digor cũng lao theo Zhang. Cả hai đáp xuống con hẻm bên hông tòa nhà Rubik. Zhang khua đao, rồi chống cả lưỡi đao xuống, đỡ mình đáp xuống nhẹ nhàng; lưỡi đao cắm sâu xuống đất nhưng được rút lên ngay. Zhang thủ thế, sẵn sàng chiến đấu. Tiếp sau đấy, cả thân hình đồ sộ của Digor cũng đáp rầm xuống, tạo một hõm sụt lún; nhưng anh chẳng hề hấn gì.

Zhang đợi khi Digor đã đứng thẳng dậy thì mới tung đòn. Cô thật sự thích đối thủ này. Cô thích cảm giác đối diện với một gã đàn ông và chứng minh mình là chiến binh thực thụ. Không cần thiết phải làm trò bẩn; không động thủ khi đối thủ chưa sẵn sàng – đó luôn là nguyên tắc chiến đấu của Zhang. Digor là một đối thủ đáng được tôn trọng; dẫu hai người có hai chí hướng khác nhau, dẫu trong Digor là một nửa của đầu óc xảo quyệt, ma mãnh, thì rõ ràng, anh ta vẫn luôn hành xử quân tử, đủ để nhận được một sự tôn trọng. Và với Zhang, trong một cuộc chiến, tôn trọng đối thủ nghĩa là chiến đấu hết mình. Chết dưới tay một đối thủ xứng tầm luôn là một điều đáng tự hào và gây hứng thú.

Digor chỉ đứng thẳng dậy và trơ mắt nhìn, hoàn toàn không có động thái gì sẽ ra đòn. Khi lưỡi đao của Zhang còn cách đầu anh một đoạn ngắn, Digor mới giơ tay lên. Hành động đó khiến Zhang thật sự khó hiểu; Digor định dùng tay không đỡ đao của Zhang sao? Nếu thật thế thì anh ta điên rồi! Hai bàn tay Digor xòe ra, vỗ mạnh vào nhau, kẹp thanh đao ở giữa. Digor ngửa hẳn người ra sau, xoáy mạnh tay khiến thanh đao lật nghiêng – kéo theo Zhang bắn chéo sang một góc.

Zhang đáp đất, thu đao về. Gã này thật sự là một tên quái vật điên rồ. Sức mạnh ấy ngoài khả năng tưởng tượng của loài người. Nếu thanh bảo đao này không phải được đúc từ hợp chất đặc biệt, có lẽ Digor đã bẻ gãy cả lưỡi đao rồi. Thật sự, cô có phần kinh hãi trước pha phô diễn vừa rồi của đối thủ.

*

Bên trong tòa nhà Rubik, Kasian và Goki sau một hồi bất phân thắng bại, bắt đầu dừng lại, gằm ghè nhau, cố tìm điểm yếu của người kia.

Phía bên này, Gemma và Buffy vẫn đang trong cuộc kịch chiến. Buffy bắt đầu mất kiên nhẫn; khi mà đối diện chỉ là một phụ nữ tay không, mà hắn thì không đủ sức để khống chế. Thậm chí, Buffy đã vài lần nhận đòn đau điếng từ cánh tay Corundias kỳ lạ của Gemma.

Ở góc cầu thang, Siren đứng im, thở dốc. Cô bé lại bắt đầu thấy khó thở; cảm giác bất an tăng lên gấp ba lần so với lúc rời khỏi đường hầm. Cũng phải, lúc này, ngay ở đây, có đến ba người Siren quan tâm – ba mảnh ghép quan trọng nhất mà cô bé còn có được trong cuộc đời mình; nếu họ có mệnh hệ nào, Siren nghĩ mình sẽ không thể chịu nổi. Điều đáng sợ hơn nữa, là Siren bắt đầu không còn nhìn rõ được; cặp mắt trắng dã tạo nên một khoảng mờ đục, lờ nhờ, khó chịu.

– Chào bảo bối!

Giọng nói sát sau lưng khiến Siren giật mình quay lại. Cặp mắt đã không còn nhìn thấy gì, nhưng Siren chắc chắn, giọng nói ấy là của Blue. Siren đưa tay ra trước, huơ mạnh, cố để Blue không thể đến gần mình. Nhưng rồi, cô bé bất lực gục xuống, khi một mũi kim cắm phập vào cổ, bơm nhanh thứ dung dịch lành lạnh ghê người.

– Siren! – Gemma hét lớn.

Sau tiếng hét, Gemma nghiến răng, gạt Buffy sang, lao thẳng về phía Siren đang gục vào tay gã quái vật tay sai của Blue. Nhưng chỉ được vài bước, Gemma cũng gục tiếp, sau tiếng “hự” phát ra bởi chiếc chùy dộng thẳng vào lưng.

Goki cũng đã phát hiện ra vấn đề. Anh vung mạnh tay về phía gã quái vật đang bế Siren đi theo Blue. Mũi tên gián bắn nhanh đến, vây lấy tên quái vật. Thêm một cái phẩy tay nữa, một hàng rào gián chắn giữa Blue và gã quái vật đang giữ Siren. Sau lưng Goki, Kasian lao đến, vung nắm đấm; nhưng Goki đã phản xạ tức thời – vung tay ra sau, đáp trả bằng một “mũi tên gián” khác về phía Kasian.

– Khốn kiếp! – Kasian chửi thề.

Sau câu chửi, Kasian rùng mình, hóa thân thành con chó trắng khổng lồ, vẫn chồm thẳng đến vồ lấy Goki. Nhưng đàn gián đã xòe tròn, như một tấm khiên, chắn đường hắn lại. Rồi ngay lập tức, đàn gián bám vào Kasian, luồn lách qua mớ lông rậm, bắt đầu cắn xé khiến Kasian phải dừng đòn với Goki, vùng vẫy, cố xua đuổi đàn côn trùng đáng ghét trên người mình đi. Và cho dù có không xua chúng đi được, Kasian vẫn nhất định giữ chân Goki để đi đến cùng cuộc chiến riêng giữa hai người.

loi-nguyen-bat-tu-3
Truyện giả sử giả tưởng hay

Có vẻ như Blue nhất định đạt bằng được mục đích; ông đưa tay ra hiệu, đám quái vật tay sai đồng loạt xông lên, đánh thẳng vào bức tường gián đang chắn trước mặt. Vài tên quái vật len qua được bức tường, tiếp tục tấn công bầy gián bên này, giằng Siren ra khỏi tên quái vật đang bị đàn gián của Goki vây hãm, rời đi rất nhanh.

Trong cơn mơ màng khi thuốc của Blue khiến toàn thân tê liệt, Siren tự hỏi, tại sao mình luôn là gánh nặng cho mọi người? Có phải, ai ở cạnh mình rồi cũng sẽ phải nhận một kết cục chẳng tốt đẹp gì? Và, có phải, nếu mạnh mẽ hơn thì mình có thể tự bảo vệ bản thân, để hai ba và sư phụ không phải lo lắng quá? Siren cứ thế, bất động trên tay gã quái vật rồi lịm đi.

Đột nhiên, trần nhà rúng động mạnh, nứt toác ra. Một thân hình đồ sộ lao thẳng từ trên xuống. Tiếp sau đó là loang loáng đường đao của Zhang đuổi theo. Digor đáp rầm xuống trước mặt Blue. Mấy gã quái vật ở phía sau biến sắc. Anh ta có thể cảm nhận được Siren sao? Rõ ràng, khi nãy đã đuổi theo Zhang ra ngoài mà?!

Nhưng Digor chỉ mất vài giây để đánh giá mức độ của bọn quái vật; rồi ngay lập tức quay về phía Zhang. Lúc này, lưỡi đao đã kề sát đỉnh đầu Digor. Anh lại lần nữa vung tay lên cao, dùng hai tay kẹp lấy lưỡi đao của Zhang. Nhưng đã từng chứng kiến cảnh này một lần – cách đây cũng chỉ mấy phút – nên Zhang không còn lúng túng hay kinh hãi nữa; cô lùi một chân về sau, sẵn sàng cho chuyện đáp đất. Với tư thế ấy, khi đáp đất và chùn xuống, Zhang có thể tập trung toàn bộ sức vào lưỡi đao, bổ thẳng xuống và nhất định lần này không để Digor bật lưỡi đao ra nữa. Mọi thứ không như dự định của Zhang. Digor lần này chỉ giữ chặt lưỡi đao. Anh đứng bất động, trừng trừng nhìn về phía trước.

Vừa phát hiện ra điều bất thường, Zhang trợn mắt, dồn trọng lực về sau, ngửa người, cố rút đao lại. Vô ích! Hai bàn tay Digor như thể có một loại keo, bám dính lưỡi đao của Zhang. Những phần cơ thể không bị quần áo che đi của Digor xuất hiện những vết – trông như vết nứt – đỏ lự rồi chuyển sang bầm dần; thật sự, trông chúng như những cái rãnh sâu vậy. Nhưng không có vẻ “những vết nứt” ấy có thể tổn hại Digor; ngược lại, chúng giải phóng toàn bộ sức mạnh trong người anh. Digor nhìn Zhang một lúc, rồi nghiến răng, hít sâu – có vẻ anh đang cố gắng kiểm soát năng lượng trong mình – rồi hét lên một tiếng; anh kéo lưỡi đao xuống thấp thêm chút nữa – có nghĩa rất sát với đỉnh đầu anh – rồi chuyển cả tay và vai chếch sang phía phải của mình một chút. Ngay lúc đó, Digor kéo mạnh hai tay ra sau, kéo thanh đao trượt sát hông mình; và dĩ nhiên, hành động ấy cũng là kéo Zhang sát đến gần anh.

Zhang thoáng chần chừ – nên buông tay hay không? Nếu buông tay, nghĩa là cô chấp nhận buông bỏ vũ khí; nếu không, nghĩa là, cô và Digor buộc phải đánh nhau với khoảng cách gần sát. Nhưng tốc độ phản xạ của đầu óc Zhang không nhanh hơn tay chân của Digor được; anh đã kéo cô sát gần mình, rồi lật nghiêng hai bàn tay, đẩy thanh đao chệch ra. Càng thế, Zhang càng mất đà mà lao đến gần Digor. Khi đã đủ gần, không khoan nhượng, không còn suy tính đối thủ của mình thuộc giới tính nào, Digor vung một nắm đấm vào ngay cổ Zhang. Cô hộc một tiếng, mắt trợn ngược, mặt tái mét rồi đỏ lự và bầm dần đi. Không đủ không khí, Zhang lảo đảo, hai tay cứ vô thức ôm cổ, chân lùi vài bước rồi quỵ xuống.

Digor lạnh lùng nhìn Zhang, rồi ngay lập tức quay về sau. Đám quái vật – và cả Blue – tái mặt, đứng trơ ra, không động đậy nổi, cũng không phản ứng gì.

– Đưa con bé qua đây! – Digor lạnh lùng nói.

– Đứng yên đó! – Blue hét, nhưng giọng rất run. – Ngươi qua đây, ta sẽ bóp chết con bé ngay!

Gã quái vật đang giữ Siren nghe thấy thế, liền tiến lên một bước, khẽ nhấc Siren ra để Digor có thể thấy rõ ràng bàn tay hắn đang siết ngay cổ cô bé. Rồi cứ thế, Blue và đàn quái vật lùi dần, khi mà Digor cứ lững thững bước tới.

Lùi đến trước cửa thang máy, đàn quái vật vẫn đối diện Digor, nhìn trừng trừng. Cả hai bên đều biết, nếu chúng vào được thang máy, di chuyển xuống tầng hầm của Blue, coi như Digor không thể thắng nổi.

Gemma tuy lấy lại được thế cân bằng; nhưng mấy cú chùy giáng vào người khiến cô không thể di chuyển nhanh nhẹn như trước. Và nếu tình hình này không thay đổi, chắc chắn, rất sớm thôi, Gemma sẽ bại dưới tay Buffy. Nên dẫu biết tình hình Siren bên kia, cô vẫn không cách nào tiến lại gần chỗ con bé được; thôi thì đành trông cậy vào hai người cha của Siren vậy.

Goki cũng bắt đầu gặp khó khăn, khi mà Kasian bất chấp bầy gián bu kín người, cắn xé hắn. Càng như thế, Kasian càng điên cuồng và mạnh hơn. Blue giữ Siren thật sự là cơ hội lớn cho Kasian, vì rõ ràng Goki không thể nào dồn toàn bộ sức lực về phía hắn; thậm chí, anh còn không thể tập trung vào trận đấu. Toàn bộ tinh thần của Goki lúc này hướng cả về phía cửa thang máy – vẫn đang đóng im lìm.

Thang máy không hoạt động rồi! Blue và đàn quái vật đã đợi vài phút, nhưng không có dấu hiệu gì cho thấy cửa thang máy sẽ mở để đón bọn chúng. Bên trái hành lang là Goki và Kasian; bên phải là Gemma và Buffy; còn trước mặt Blue, cách một đoạn rất gần là Digor. Blue tự hiểu, rời khỏi chỗ này, thì cơ hội duy nhất là lại uy hiếp Siren để Digor phải tránh đường, rồi lên tầng, vào phòng làm việc của Zhang, sử dụng thang máy riêng của cô ấy. Ngặt nỗi, lối đi ấy là cầu thang bộ – có nghĩa, sẽ mất đến hai gã quái vật khênh xe lăn cho Blue; mà đám quái vật này ngoài cái thây xù xì gớm ghiếc, có chút sức mạnh hơn người thì chẳng còn gì; thực chất phải nói, chúng cực kỳ ngu si. Di chuyển khỏi đây theo cách đấy, thoát khỏi Digor – với một nửa là kẻ có đầu óc siêu việt – có lẽ là chuyện không tưởng nhất trên đời. Nhưng đấy là cơ hội duy nhất có thể thoát. Thế nên, tỷ lệ thành công có thấp đến mấy, Blue vẫn phải thử thôi.

Và thế là Blue hành động đúng như dự tính trong đầu. Digor dĩ nhiên buộc phải lùi chếch sang nhường đường khi thấy mấy ngón tay gã quái vật siết chặt hơn vào cổ Siren. Nhưng Digor tay không sẽ phải nhường, còn Goki thì chắc chắn không.

Bên này, không quan tâm đến những cú vồ của Kasian nữa, Goki quay hẳn sang phía Siren, vung mạnh tay. Loạt “đạn gián” bắn điên cuồng đến, với tốc độ chóng mặt. Rồi chúng xòe tròn, bám rít lấy mấy ngón tay của gã quái vật, cùng lúc cắn vào. Gã quái vật buộc phải buông tay; ngay lập tức, đàn gián vây kín cơ thể Siren, đáp xuống đất. Hai gã khênh xe lăn cho Blue cũng buông tay khi đàn gián lao đến. Blue rú lên vài tiếng, khi cả thân hình đập mạnh xuống mấy bậc thang, rơi trượt, lăn vòng. Tiếng rú cuối cùng kéo dài, khi cả cơ thể Blue bị ghim chặt vào thanh sắt – từng là tay vịn cầu thang bị Digor bứt ra ban nãy. Digor thậm chí không buồn nhìn đến Blue, vội vàng cúi xuống, bế Siren lên.

Bên này, khi không còn đàn gián hỗ trợ, Goki lại quay hẳn về phía Siren, nên Kasian quá dễ dàng để tìm thấy điểm sơ hở mà tấn công. Một cú vồ đủ mạnh để đè Goki nằm rạp xuống sàn; một cú táp đủ mạnh để tạo ra mấy vết hõm sâu hoắm trên vai Goki. Goki cũng rú lên đau đớn, nhưng toàn thân bị con chó trắng khổng lồ đè giữ, nên anh không thể làm gì hơn ngoài nằm im chịu đựng.

Digor liếc qua chỗ Goki, rồi nhìn xuống Siren vẫn bất tỉnh trên tay mình. Thoáng chần chừ, anh đặt Siren nằm xuống đất, rồi búng mạnh mình đến, bổ thẳng nắm đấm vào giữa lưng con chó trắng khổng lồ. Kasian hự một tiếng, rồi phải lăn mình sang bên, tránh cú đòn tiếp theo. Digor cúi hẳn xuống, kéo Goki đứng dậy. Hai bên nhìn nhau, gằm ghè.

Không gian bên trong tòa nhà Rubik thêm lần nữa rung lắc dữ dội. Goki biến sắc nhìn lên. Trên đó, Zhang đang bổ chúi người xuống, chĩa thẳng lưỡi đao về phía anh và Digor. Cô biết, để có được sức mạnh như ban nãy, Digor cần một khoảng thời gian để tập trung tuyệt đối. Nếu đã thế, cô sẽ không cho anh ta lấy một giây rảnh rỗi nào.

Quả đúng như dự tính của Zhang, Digor không thể đưa tay đỡ nữa; anh buộc phải kéo Goki sang bên, tránh đòn. Nhưng tay chân anh giờ không thể nhanh hơn lưỡi đao của Zhang nữa rồi. Cô lắc nhẹ tay, lưỡi đao nghiêng sang một bên, chồm về phía Digor và Goki. Khi Zhang đáp xuống, cũng là lúc cánh tay lia mạnh, tạo một tiếng “roẹt” rất dài, cắt một đường sâu hoắm trên tay Digor rồi sang cả tay Goki.

Goki rít lên một tiếng, nhưng không phải vì đau; anh lách người khỏi tay Digor, khua hai tay thành vòng tròn. Một “chiếc khiên gián” xuất hiện, quay tròn trước mặt anh và Digor. Rồi, Goki quay sang Digor, gật đầu ra hiệu. Digor thở dài; anh biết, Goki không dễ dàng gì với suy nghĩ hy sinh đồng đội gián của mình. Rồi, Digor bước nhanh tới, tung mạnh hai cú đấm vào “chiếc khiên gián” trước mặt.

“Chiếc khiên gián” bắn mạnh về phía trước – giờ là hình thù của hai nắm tay khổng lồ. Bên này, Zhang cũng rít lên, thu đao về, khua mạnh, chém ngang hai “nắm đấm gián”; nhưng cô chỉ có thể khiến chúng lìa ra một chút rồi lại ráp vào ngay. Cũng khá nhiều gián chết, rơi xuống, nhưng “nắm đấm gián” vẫn lớn khổng lồ và vẫn lao đến với tốc độ kinh hoàng. Zhang nhận hai đấm vào bụng, văng ra xa, dội thẳng vào tường.

Buffy nhìn thấy cảnh tượng ấy thì rời khỏi cuộc chiến với Gemma, chạy về phía Zhang. Lúc này, Goki lại điều khiển đàn gián thành một bàn tay xòe rộng, chụp xuống Zhang – vẫn chưa thể đứng lên. Buffy tung chùy thẳng về đàn gián; nhưng chúng như những kẻ cảm tử vậy – con chết chấp nhận chết, con sống vẫn làm đúng nhiệm vụ của mình. Chiếc chùy băng qua đàn gián, đập thẳng vào tường; những mảnh tường vỡ bắn ra tung tóe. Buffy tiếp tục như thế nhiều lần, nhưng đàn gián vẫn tấn công Zhang.

Zhang gồng mình đứng dậy, gầm lên; toàn bộ gián trên cơ thể cô văng ra tung tóe. Không con nào xác còn nguyên cả! Tất cả mọi người đều sững sờ trước chuyện vừa xảy ra. Zhang có thể dùng nội lực theo cách ấy sao? Rồi, hốt nhiên, Zhang bật cười. Tiếp sau tràng cười ấy là vệt đao loang loáng. Tất cả mọi người đều phải tìm thứ gì đấy để bám trụ, hoặc phải giữ bình tĩnh thì mới có thể đứng vững được.

Goki thật sự không hiểu; tại sao Digor lại đứng yên khi thanh đao của Zhang đang bắn thẳng về phía hai người? Rõ ràng, với đường đao ấy, anh và Digor không thể nào tránh được. Như để trả lời Goki, Digor sau một phút đứng yên bất động, bất thình lình chạy thẳng về phía trước. Được vài bước, anh nghiêng người, đạp chân lên tường, chạy lên cao; rồi hai tay đấm thẳng vào trần nhà.

– Anh điên rồi! – Goki rú lên.

Sau tiếng rú, Goki phải thở thật chậm để kiểm soát cơn đau từ vết thương; rồi anh dùng toàn bộ sức lực, huy động gián về làm khiên che chắn cho Siren.

– Xin lỗi! – Goki nói trong tận cùng đau khổ.

Chưa khi nào anh nghĩ mình sẽ hy sinh những đồng đội gián của mình thế này. Nhưng cú đấm của Digor đã sập toàn bộ trần nhà, phủ những khối bê tông nặng trịch xuống, chặn hẳn đường đi của thanh trường đao.

Gemma cũng đã lao đến chỗ Siren, nhưng không thể nào với tay chạm được vào cô bé khi từng mảng bê tông cứ trút xuống gần đấy. Digor đáp xuống, tái mặt thật sự. Không phải anh không tính đến nguy cơ này; nhưng anh không hay biết việc đàn gián tự ý dời Siren đi chỗ khác. Nếu đúng với tính toán của anh, cô bé nhất định phải ở khu vực an toàn. Nhưng giữa một cuộc hỗn chiến thế này, khi Siren bất tỉnh, đàn gián theo yêu cầu của Goki từ đầu – cứ thấy nguy cơ thì phải di chuyển cô bé đi. Anh điên cuồng lao vào đống đổ nát – nơi có đầy xác gián và cả những con gián còn sống đang tỉ mẩn chui vào tìm Siren – dùng tay không bới tung mọi thứ lên.

Trần nhà sụp xuống, kéo theo những mảng tưởng lớn sát bên sụp theo. Rồi làm nứt toác cả tầng. Zhang đứng yên, nhìn lên những vết nứt chạy dọc các bức tường, lắng nghe tiếng đất đá; toàn bộ cơ ngơi này, do một tay cô dựng lên suốt bao năm qua, giờ chỉ còn là một đống đổ nát. Nắm tay đang siết chặt của Zhang buông lỏng. Vậy là kết thúc sao? Zhang đứng yên thêm lát nữa, rồi đột nhiên xoay người, tiến thẳng về phía cửa thoát hiểm dẫn xuống tầng dưới. Buffy và Kasian tuy có phần khó hiểu, nhưng cũng nhanh chóng rời đi.

Goki và Gemma cũng bắt đầu dùng tay đỡ những phiến bê tông lên. Đàn gián len lỏi vào mọi ngóc ngách có thể; nhưng khi trở ra, chúng đều quẹp râu buồn bã. Không thể nào – Goki nghĩ – cho dù Siren có chết, thì đàn gián cũng đã phải  nhìn thấy và báo tin; thái độ đấy, rõ ràng chúng không nhìn thấy gì cả.

Bất thình lình, đống đất đá nổ tung, hất cả Digor, Goki và Gemma qua một bên.

– Siren?! – Cả ba đồng thanh.

Đứa bé gái với cả hai mắt đều xanh thẫm, cùng mái tóc xù bông đứng lặng lẽ giữa đống đất đá. Toàn thân cô bé phủ lớp vảy xanh bạc. Siren lạnh lùng nhìn về phía Digor, Goki và Gemma.

Digor cúi xuống, nhìn miếng vảy ghim trên người; anh không ngờ con bé lại tấn công mình và Goki như vậy. Digor đứng thẳng dậy, chầm chậm tiến lại gần Siren.

– Đừng chạm vào con bé! – Gemma hét lớn.

Thật sự, cô nhận ra chuyện Siren tấn công Digor và Goki trước cả khi hai người họ phát hiện. Có lẽ, sau cuộc chiến, ai cũng bị thương rồi, nên cơn đau từ những chiếc vảy Siren bắn đến khiến họ không kịp hiểu đó là cô bé tấn công mình. Gemma thì nhận ra. Việc một người rắn thức tỉnh, dĩ nhiên Gemma là người biết rõ nhất; cô chỉ không hiểu, tại sao Siren lại chọn vào con đường ma rắn. Một người rắn, khi cả hai mắt đều chuyển về cùng một màu, nghĩa là, họ đã nhập ma. Những người đó, hoặc chịu một đả kích lớn, hoặc quá nôn nóng muốn có sức mạnh mà bẻ gãy tiến trình thức tỉnh, tạo ra con đường ma rắn rồi đi vào. Ma rắn sở hữu sức mạnh vượt trội, nhưng mất đi tri thức, không thể nhận diện bạn bè – có nghĩa, tất cả đều là kẻ thù.

Siren như đã chọn được mục tiêu; dĩ nhiên rồi, Goki vẫn nằm đó, còn Digor đã đứng dậy, tất nhiên anh sẽ trở thành kẻ thù của cô bé. Siren lao thẳng về phía Digor; hai bàn tay như hai lưỡi đao, liên tiếp đâm thẳng về phía Digor.

Digor chỉ có thể tránh né, chẳng làm gì khác được. Anh bị cô bé dồn đến gần đống đổ nát. Dưới đất, cạnh đó là xác Blue bị thanh sắt xuyên ngược lên, đất đá lấp mất hai chân tật nguyền. Siren búng mạnh người lao lên; Digor nghiêng người tránh. Anh thất kinh khi nhận ra Siren vẫn điên cuồng chồm đến, bổ thẳng người về phía thanh sắt đang chĩa ra từ xác Blue. Digor thở mạnh ra, với tay túm lấy Siren. Ngay khoảnh khắc ấy, cặp mắt xanh thẫm của Siren ánh lên một cách kỳ lạ; rồi ngay lập tức, cô bé nghiêng người, xiên thẳng bàn tay vào lồng ngực Digor.

Siren cảm nhận hơi nóng nơi bàn tay mình; nhưng không có tiếng rên la nào cả. Cô bé ngạc nhiên nhìn lên và bắt gặp ánh mắt tuy có phần khó hiểu, nhưng vẫn hết mực âu yếm dành cho mình. Có thứ gì đó rất quen thuộc. Siren ngẩn người giây lát, loáng thoáng những hình ảnh xưa cũ hiện lên trong đầu cô bé. Siren rụt nhanh tay lại, ôm chặt lấy đầu. Đôi mắt xanh thẫm dần trở nên trong suốt.

Digor đặt Siren xuống đất rồi cũng khuỵu xuống. Vết thương trên ngực quá sâu; anh thật sự rất đau. Nhưng nỗi đau đớn về thể xác không là gì so với cảm giác trong lòng Digor lúc này; anh không muốn mất Siren, không muốn con bé trở thành như thế. Anh muốn Siren của anh mãi mãi ngây thơ, trong sáng như ngày nào. Có lẽ, lúc này, Digor cũng đã hiểu, tại sao Siren lại thành ra như thế.

Siren nhìn chằm chằm Digor, nghe ngực trái của mình đau buốt khi ánh mắt chạm phải vết thương trên ngực anh. Digor ngẩng lên, mỉm cười, đưa tay ra trước mặt. Khi đến gần Siren, bàn tay từ từ cong lại, chỉ còn chìa ra hai ngón. Siren lặng im thêm lát nữa, rồi run rẩy đưa tay ra, đặt hai ngón tay nhỏ xíu của mình lên hai ngón tay của Digor, tạo thành hình dấu thăng. Khóe môi Siren run lên khe khẽ, tạo thành một vệt cười ai oán.

– Ba! – Siren lẩm bẩm rồi ngất xỉu.

Digor ôm Siren vào lòng, khẽ siết chặt. Nhưng khi Goki và Gemma tiến lại gần, Digor đột ngột đứng phắt dậy, nói nhanh.

– Rời khỏi đây, ngay!

Sau câu nói của Digor, cơn chấn động kinh hoàng ập đến. Lúc này, không phải chỉ gian phòng này, mà cả tòa nhà Rubik đang rung lắc điên cuồng. Phải thôi, Zhang nhất định không để tổ chức của mình sụp đổ dưới tay ai cả; tự cô sẽ phá nát, nếu không còn cơ hội giữ cho nó vẹn nguyên.

Gemma gật đầu với Digor, rồi đưa tay ra đỡ Goki; nhưng Goki không có vẻ gì sẽ cùng họ bước ra ngoài; anh thậm chí có vẻ tránh tay cô.

– Đi với chúng tôi! – Digor bình thản nói. – Đây đâu còn là nhà của anh nữa?!

Goki thoáng bất ngờ; anh đưa mắt nhìn Digor rồi nhìn sang Siren. Anh hít sâu một hơi, đưa tay quàng qua vai Gemma, tựa hẳn vào cô rồi di chuyển theo sau Digor.

Mùi thuốc nổ xộc mạnh đến sau âm thanh rền vang và cơn rung lắc dữ dội. Khốn kiếp – Goki nghĩ thầm – Zhang đã kích nổ cả tòa nhà. Họ không còn nhiều thời gian nữa. Goki kéo Gemma dừng lại chỗ bức tường bị Zhang xẻ toang ra lúc giao chiến với Digor.

– Digor! – Goki gọi. – Anh và Gemma bám vào tôi.

– Anh điên à? – Digor cau rịt mày. – Bị thương như thế, đỡ không nổi đâu!

– Một đoạn ngắn thôi mà! – Goki nhếch môi cười. – Nếu không, sẽ không kịp mất.

Thêm một tiếng nổ nữa, thêm một cơn rung lắc. Digor và Gemma đành theo lời Goki. Digor một tay ôm siết Siren vào lòng, tay còn lại ôm sát phần hông của Goki. Gemma cũng ôm phần hông Goki, để phần vai anh được tự do. Từ hai bả vai, đôi cánh mỏng màu nâu từ từ xuất hiện. Goki hít sâu, nghiến chặt răng, tung cánh bay ra ngoài…

Toàn bộ tòa nhà Rubik sang trọng đổ sụp xuống ngay sau lưng họ.

– Nhảy! – Goki hét.

Dẫu biết nguy hiểm cho Goki, nhưng Digor và Gemma vẫn phải làm theo. Cả hai ngay lập tức rời tay khỏi người anh, đáp xuống. Việc di chuyển của Digor và Gemma càng khiến Goki mất đà; cơ thể anh chao đảo rồi cũng rơi uỳnh xuống, lăn vài vòng.

Trước tòa nhà Rubik, đoàn người nhốn nháo chạy, cố tìm đường thoát thân. Tiếng chân cùng tiếng la hét tạo thành một mớ hỗn độn inh tai.

Digor ôm chặt Siren, đứng nhanh dậy, chờ đợi. Gemma tiến nhanh về phía Goki, đỡ anh dậy. Rồi họ hòa vào dòng người, nhanh chóng rời đi, bỏ lại tòa nhà Rubik sau lưng giờ chỉ còn là một đống đổ nát.

***

Bên trong tòa nhà Rubik, đất đá đổ xuống khiến bụi giăng mù mịt. Âm thanh thều thào, yếu ớt vang lên – là một bài đồng dao.

Blue ngừng hát, đưa mắt nhìn quanh. Ông thật sự cũng thấy tiếc khi nơi này bị phá hủy; nhưng có lẽ thế cũng tốt, vì Blue không tin có ai khác sẽ làm tiếp được những phần việc dang dở của mình.

Cơn đau từ vết thương nhói lên ở mỗi lần Blue hít thở. Chua chát thật, lẽ ra, nên để ông chết ngay khi bị xuyên qua; nhưng có lẽ, sau tất cả mọi thứ, Blue không được quyền ra đi nhẹ nhàng như thế. Ông phải tỉnh lại, phải nhìn thấy nơi dung chứa những thí nghiệm tàn ác của mình sụp xuống. Ông phải là người cuối cùng chứng kiến giây phút sụp đổ này.

Blue cho mình cơ hội cuối cùng được hát bài đồng dao kỷ niệm ấy – bài hát mà cha đã hát cho ông nghe đến tận hơi thở cuối cùng. Bài hát đã thôi thúc ông phải nghiên cứu để đem cha quay trở lại. Lẽ ra, chỉ còn một bước nữa thôi; phải, chỉ một bước nữa là Blue đã có thể gặp lại cha – trong một hình hài khác, khỏe mạnh hơn.

Ông đã thất bại. Ông đã không làm được thứ mà ông phải làm. Nhưng Blue không bao giờ thừa nhận mình sai, kể cả lúc này, khi chỉ còn vài giây để sống. Tình yêu không bao giờ là tội lỗi. Nếu tiêu diệt cả thế giới này, để nhìn thấy cha lại một lần, để được nghe cha hát bài đồng dao ấy, Blue cũng cam lòng. Ông bật cười, cơn đau thít mạnh khiến ông ngạt thở. Ngu ngốc thật, nếu muốn gặp cha, chỉ cần chọn cách này mà?! Blue bình thản nhắm mắt lại, đợi chờ bàn tay cha chìa ra đón…

***

Zhang đứng nhìn tòa nhà sụp hẳn xuống – lạnh lùng, không cảm xúc. Lời của Kasian ban nãy khiến Zhang có chút nghĩ suy; có nên đem Goki ra không?! Cô không nghĩ mình sẽ trọng dụng Goki nữa, nhưng Kasian nói không sai – Goki không phải kẻ phản bội, chỉ là, anh ta đã đặt tình cảm vào nhầm phe. Cũng chính Kasian, trên đường trở ra đã nhắc cô về một điều – một bí mật mà cô đã quên mất; rằng năm ấy, nếu không phải cô ra lệnh cho Blue cứu Goki bằng cách tiêm dung dịch vào người anh, thì hôm nay, Goki không có mạng để đối đầu với cô. Quả thật, cơ hội nếu Goki biết toàn bộ sự thật về khoảng thời gian cô đã hy sinh rất nhiều thuộc hạ, tiền bạc, công sức để nghiên cứu ra thuốc phù hợp với cơ thể anh…, chắc chắn, Goki càng không bao giờ phản bội cô. Nghĩ đến đây, Zhang chẹp miệng; cô thấy tiếc khi Goki không thể dùng liều lượng cao nhất để có thể phát huy hết sức mạnh của mình; bởi điều ấy chắc chắn sẽ giết chết anh. Giá mà, cô có thể giúp anh phát huy toàn bộ sức mạnh, thì thế giới này sẽ được đón nhận một tuyệt phẩm.

Zhang không nghĩ mình trách giận Goki. Cô chỉ tiếc là anh đã để tình cảm lấn át mọi thứ. Cô không quay trở lại cứu Goki, không phải vì mong anh bỏ mạng trong ấy; trái lại, là cô tôn trọng anh, để anh đi trên con đường mà chính anh đã lựa chọn.

– Chủ nhân, Rubber đã ra ngoài chưa? – Buffy thắc mắc.

– Rồi! – Zhang lạnh lùng trả lời. – Rubber đang đợi chúng ta. Đi thôi!

– Đi đâu, thưa chủ nhân? – Buffy không giấu được vẻ hoang mang.

Zhang quay lại, nhìn Kasian và Buffy, mỉm cười.

– Về nhà!

=> Đọc FULL truyện Lời nguyền bất tử – tập 3 tại đây

 

 

 

 

 

Rating: 5.0/5. From 1 vote.
You voted 5, 1 tuần ago.
Please wait...

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *