(Bài thơ) – Nỗi buồn thăm thẳm

No votes yet.
Please wait...

 

Có một chiều gió lộng

Thổi bay con diều đang la đà trên ngọn đồi

Xua tan mây mù, xua cả khoảng trời xám xịt

Nhưng không thể thổi bay một nỗi buồn

Nỗi buồn thăm thẳm…

noi-buon-tham-tham-1
Nỗi buồn thăm thẳm

Gió vẫn thổi, diều lên cao, trời xanh vời vợi

Mà lòng người nặng trĩu, chênh vênh

Cũng bởi nỗi buồn không đáy

Thăm thẳm sâu và thăm thẳm mênh mang

Ngày cứ trôi qua, nỗi buồn ở lại…

 

Nắng tắt

Cánh diều đứt dây, chới với trong gió lộng

Có khi ràng buộc nhau mới là điều tốt nhất

Chỉ một lần buông lơi mà lạc nhau mãi mãi

Trôi xa vào miền thăm thẳm của nỗi buồn ở lại

Giá như người níu tay

Để nỗi buồn thôi thăm thẳm…

 

HẠNH TRÂM

 

=> Đọc thêm: Bài thơ Chuyện của gió

 

 

No votes yet.
Please wait...